Người đệ tử

+ Đệ tử là người đang chuyển tâm thức ra khỏi phạm vi phàm ngã vào lĩnh vực cao siêu hơn. Dù ngày càng hòa hợp với linh hồn, y có thể vẫn còn đồng hóa đến mức nào đó với hình thể của mình, tức là phàm ngã. Y nhận thấy sự vô ích của những thái độ mà y đã có và những cách nhìn về cuộc sống và người khác theo lối giáo điều (thường dựa vào truyền thống). Y bắt đầu có thái độ bao gồm và cảm thông với người khác nhiều hơn. Người đệ tử tiến bước trong ánh sáng Linh hồn của mình, và ánh mặt trời chói rạng chiếu qua y làm hiển lộ Đường đạo và đồng thời giúp y thấy rõ một số phương diện của Thiên cơ (MQ 5; tr3)
+ Đệ tử: Họ bận rộn với sự hội nhập của phàm ngã với linh hồn. Các đệ tử được phân cấp trong chừng mực sự sống phàm ngã của chính họ ra đi. Khi linh hồn thâm nhập và kiểm soát phàm ngã, khi đó và chỉ khi đó, phàm ngã mới đủ tiêu chuẩn đối với ý nghĩa đích thực của nó. Điều này là để tạo thành mặt nạ của linh hồn, cái vốn là vẻ bề ngoài của các mãnh lực tinh thần bên trong. Tiêu điểm của sự chú ý trí tuệ là vào linh hồn và vào thế giới của các linh hồn. Những người phụng sự này, vốn là sự biểu lộ vẻ huy hoàng và năng lực thu hút của linh hồn, là những người hiểu biết Thiên Cơ, và trong mỗi tổ chức, họ thành lập nhóm Người Phụng sự Thế giới mới và đang dần dần tăng trưởng. Sự cứu rỗi thế gian nằm trong tay của họ. Nguồn: ( GQ1.Con người và tâm thức)
+ Đệ tử: Kẻ đang tìm học một nhịp điệu, lĩnh vực kinh nghiệm mới và để noi theo người đã bước lên Thánh đạo trước vị đệ tử, dẫn từ bóng tối đến ánh sáng, từ cái giả đến cái chân. Vị đệ tử đã nếm các lạc thú của cuộc đời trong cõi ảo tưởng và đã học được cách làm cho các lạc thú đó không còn mãnh lực làm hài lòng và nắm giữ y nữa. Bây giờ, y ở vào trạng thái chuyển tiếp giữa cái hiện tồn mới và cũ. Y dao động giữa tình trạng nhận thức của linh hồn với nhận thức của hình hài sắc tướng. Y đang “thấy cả hai mặt”.(LVHLT, 58–59)
- Trước tiên, vị đệ tử nguyện làm 3 điều:
a– Phụng sự nhân loại.
b– Cộng tác với kế hoạch của các Đấng Cao Cả theo mức độ hiểu biết và với hết khả năng của mình.
c– Phát triển các quyền năng của Chân Ngã, mở rộng tâm thức cho đến khi có thể hoạt động trên ba cảnh giới trong ba cõi thấp cũng như trong Chân Ngã thể, và tuân theo sự hướng dẫn của Chân Ngã chứ không theo lệnh của Phàm ngã. (ĐĐNLVTD, 71)
+ Đệ Tử Phật: (Nguồn: PS Tịnh Không giảng)
* Tuy Kinh Kim Cang có 2 Phần
- Phần 1: Trước là phá tứ tướng - Phá tứ tướng có thể thoát ly luân hồi lục đạo - Phá tứ tướng là tiểu thừa Tu đà hoàn, bắt đầu phá tứ tướng.
- Phần 2: Sau là phá tứ kiến - Phá tứ kiến có thể siêu việt mười pháp giới - Là viên giáo sơ trú Bồ Tát. Nửa sau nói về: “Vô ngã kiến, vô nhân kiến, vô chúng sanh kiến, vô thọ giả kiến”, đã phá tứ kiến
* Hoa Nghiêm là đại thừa, sơ tín vị trong thập tín, họ đã phá phiền não tức = Với tiểu thừa Tu đà hoàn, chứng được vị bất thoái. Họ đạt được địa vị đầu tiên trong tam bất thoái, tuyệt đối không thoái chuyển làm phàm phu, họ thật sự là đệ tử Phật, không còn đọa vào tam ác đạo. Cũng chính là nói, tuyệt đối không còn bị tham sân si chi phối.
Xem: Người đệ tử
Xem phẩm Vua - Tỷ Kheo
Xem: TH Tương Ứng Của Thuật Ngữ Minh Triết - Tâm Linh
Xem: TH Các chướng ngại Tu và Chứng đạo - Điểm đạo