THIÊN CƠ VŨ TRỤ
SỐ TRỜI ĐÃ ĐINH THEO LUẬT NHÂN QUẢ
+ Tiên đoán (Prediction): Tiên đoán là một kỹ năng (asset) của linh hồn thức và con người tạm thời có dự phần vào đó. (CTNM, 497)
+ Tiên đoán Thiên cơ Vận mệnh: ... Nhưng nên lưu ý rằng không điều tiên đoán nào hoàn toàn tách rời khỏi quá khứ, và bao giờ cũng phải ẩn chứa mầm mống của sự thật. Luật Nhân Quả bao giờ cũng đúng, và đặc biệt đúng trong phạm vi nhận thức tinh thần (hiện đang phát triển mau lẹ). Nó giúp người có tầm nhìn tinh thần có thể thấy được những gì khả hữu trong tương lai, và dự báo các tình huống có thể sẽ xảy ra. Trong ba thế kỷ tới đây, có thể tiên đoán một số đường lối khả dĩ phát triển trong nhân loại:
1. Qua sự phát triển giao tiếp với linh hồn trong số những người tiến hóa cao trong nhân loại ....;
2. Qua sự phát triển khoa chiêm tinh – một khoa học cho đến nay vẫn còn non trẻ. Nó còn dựa vào quá nhiều yếu tố bất định, đến đỗi người môn sinh khó tìm ra những chỉ báo đích thực cho thấy đúng về tương lai. Thường thì có thể đoán được các đặc điểm trong tính tình, và những điều nhỏ nhặt xảy ra trong cuộc sống phàm nhân. Thế nhưng, nói chung cho đến nay vấn đề vẫn còn quá mơ hồ, chưa đáng tin cậy. Về sau, tôi sẽ đề cập đến vấn đề này, và sẽ nêu rõ những đường hướng nên tiến hành khảo cứu trong tương lai.
3. Với sự trở lại của “thuật tiên tri” và sự tái xuất hiện “của những người báo tin cho nhân loại” ngày xưa, được gọi là “các thầy bói” vào thời kỳ La Mã. Những đồng tử này (thực sự họ đã là như vậy) sẽ được huấn luyện bởi các phụng sự viên của cung bảy, để nói lên theo nguồn cảm hứng của Thánh Đoàn. Sự tiên tri của các Ngài dù có xa về tương lai nhưng cũng không hơn hai ngàn năm. Tuy nhiên, các đồng tử này sẽ chỉ được dùng theo sự hướng dẫn, sau khi đã huấn luyện thuần thục, và chỉ hai lần mỗi năm vào các cuộc lễ Trăng Tròn tháng Năm và tháng Sáu. ... (Vận mệnh các quốc gia - Tr 27)
+ Dự đoán Vận mệnh các quốc gia: ... Trong những ngày tháng này, khi thế giới chịu nhiều khó khăn và xáo trộn, thật quá nguy hiểm nếu tôi nói rõ hơn về những đường hướng phát triển trong tương lai. Vận mệnh và hoạt động của các quốc gia trong tương lai tiềm ẩn trong những hành xử hiện nay của họ. Đa số các độc giả của tôi quá nặng mang chủ nghĩa dân tộc trong suy nghĩ, và quá bận tâm đến tầm quan trọng chính yếu cũng như ý nghĩa tối thượng của quốc gia mình. Cho nên, tôi chỉ có thể nói tổng quát và nêu lên những đường hướng chính trong tiến bộ. Làm kẻ tiên tri là điều nguy hiểm, vì vận mệnh nằm trong tay dân chúng, và không ai biết chắc họ sẽ làm gì khi đã tỉnh ngộ và được giáo dục. Chưa đến lúc đa số dân chúng trong mỗi quốc gia có thể thấy được toàn thể bức tranh, hay được phép biết chính xác phận sự mà quốc gia họ phải làm tròn trong lịch sử các quốc gia. Quốc gia nào cũng có những đức tốt và tật xấu riêng, tùy theo trình độ tiến hóa, mức độ chi phối của cung phàm nhân, sự chế ngự ngày càng tăng của cung linh hồn, và mối quan tâm chung của quốc gia đó.
Cũng cần nên hiểu rằng một số quốc gia có nữ tính và tiêu cực, trong khi những quốc gia khác thì có nam tính và tích cực. Ấn Độ, Pháp, Hoa Kỳ, Nga và Brazil tất cả đều mang nữ tính, nên có phương diện bảo dưỡng của người mẹ. Họ có nữ tính trong tâm lý – với năng khiếu trực giác, thần bí, quyến rũ, xinh đẹp, thích phô trương và màu sắc. Đồng thời họ cũng có các nhược điểm thuộc về nữ tính, như quá chú trọng vào các khía cạnh vật chất trong đời sống, những màn trình diễn ngoạn mục, thích sở hữu, tiền bạc, hay những thứ tương tự, tương trưng cho phương diện hình hài sắc tướng của cuộc sống. Họ chăm lo và nuôi dưỡng nền văn minh cũng như các ý tưởng.
Trung Quốc, Đức, Anh và Ý có nam tính và tích cực. Các quốc gia này thiên về trí tuệ, chính trị, thống trị, chuẩn hóa, có ý thức tập thể, có khuynh hướng huyền môn, thích gây hấn, thái độ đường bệ, quan tâm đến luật pháp, chú trọng vào chủng tộc và đế chế. Nhưng họ có tính bao gồm nhiều hơn và suy tư trong phạm vi rộng lớn hơn các phương diện nữ tính của biểu hiện thiêng liêng. (Vận mệnh các quốc gia)
+ Đức Phật dự đoán Số phận nhân loại vào thời kỳ mạt pháp: Kinh Ngọn Đèn Sáng Tỏ
VÍ DỤ VỀ SỐ TRỜI ĐÃ ĐỊNH
....... Trăm năm đại sự rối như mộng ... Cho nên, nước Trung - Hoa sẽ lãnh đạo thế giới ở thế kỷ thứ hai mươi mốt. Thế nhưng, nếu người dân Trung-Hoa đều hướng thiện thì mới mong lãnh đạo được thế giới; còn nếu không hướng thiện thì Trung-Hoa khó có thể tồn tại được bởi các nước ngoài đều lăm le dòm ngó, rình chờ lúc Trung-Hoa suy yếu, hoặc trong nước có sự phân tán, chia rẽ. Có câu:
Cáp bạng tương tranh, ngư ông đắc lợi.
(Nghêu sò đánh nhau, ngư ông được lợi.)
Nếu người Trung-Hoa đàng hoàng, lương thiện, thì trong tương lai họ sẽ lãnh đạo thế giới; bằng không, nếu họ không hướng thiện, không đi theo con đường sáng sủa, quang minh chánh đại, e rằng họ sẽ bị người khác lãnh đạo, điều khiển!
Trên đây là lời thơ của Đại Sư Bộ-Hư. Tiếp đến, Ngài nói thêm bốn câu thơ như sau:
Mang mang thiên số bổn nan tri,
Duy tại thương sanh cảm thái hư,
Lão tăng bất cảm đa nhiễu thiệt,
Tiết lộ thiên cơ khủng bị tru.
Mang mang thiên số bổn nan tri (số trời mù mịt vốn khó biết). Ở đây lại đề cập đến thiên số (số phận do trời định sẵn) – một đạo lý bao la, không giới hạn. Thứ đạo lý vô cùng vô tận này vốn không dễ gì mà biết được.
Duy tại thương sanh cảm thái hư (chỉ có chúng sanh làm thái hư cảm động). Bất luận quý vị có biết hay không và bất kể đạo lý thiên số rộng lớn bao nhiêu, nếu quý vị đều có thể “sửa ác, theo thiện,” thì có thể làm cho trời đất cảm động, khiến cho nơi nơi đều thái bình an lạc, khí lành trùm khắp đất trời.
Lão tăng bất cảm đa nhiễu thiệt (Sư già này không dám lắm lời). Vị Đại Sư Bộ-Hư này nói rằng: “Lão tăng chẳng dám nói quá nhiều!”.
Tiết lộ thiên cơ khủng bị tru (ta sợ bị phạt vì dám tiết lộ thiên cơ). Nếu ta tiết lộ toàn bộ thiên cơ, ta sợ mình sẽ bị trời trừng phạt khiển trách, cho sét đánh chết.
Trên đây là sơ lược về các nhân vật thời sự của Trung-Hoa trong ngót một trăm năm cận đại. Tôi hy vọng chúng ta đều sẽ không lãng quên tổ quốc, không thờ ơ với gia đình, và cũng không lơ là đối với sức khỏe của bản thân. Chúng ta chẳng những chăm sóc sức khỏe bản thân, mà còn phải yêu tổ quốc, yêu gia đình. Đây là hy vọng của tôi đối với tất cả Thiện-tri-thức ở Đài Loan. Vì sao tôi lại nói những điều này với quí vị? Đó là để làm cho mọi người thức tỉnh và ý thức được rằng: tất cả đều là số trời, đều đã được quyết định. Con người chẳng qua chỉ như một cái máy — Phải chịu sự chi phối, điều khiển của trời đất. Vì thế mà họ trở nên điên đảo, làm những việc tán tận lương tâm, chỉ biết tranh giành quyền lợi. Thật ra, quý vị tranh giành thì cũng vậy mà không tranh giành thì cũng vậy thôi. Mọi người nên học lấy gương của Đại Sư Bộ-Hư — Đừng tranh quyền đoạt lợi nữa, mà hãy gấp rút lo tu hành! (Nguồn: Trung Quốc Bách Niên Dự Ngôn Thi của Đại Sư Bộ Hư - HT Tuyên Hóa giảng)
+ Thiên cơ - Số trời đã định việc Thái tử xuất gia thành Phật:
Ưu-ba-ly liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ sát chân Phật rồi bạch Phật rằng, “Con được theo Phật vượt thành xuất gia, tự mình thấy Như Lai sáu năm tinh cần khổ hạnh, đích thân thấy Như Lai hàng phục các ma, chế ngự các ngoại đạo, và giải thoát hẳn mọi tham dục thế gian.”
Giảng giải:
Ưu-ba-ly là người trì giới đệ nhất, là Thượng thủ.... Lúc đó, Ưu-ba-ly, khi đó chưa xuất gia, còn gọi là Xa-nặc, đầu tiên theo Thái tử ra cổng thành về hướng Đông. Thái tử lúc ấy rất vui thích, vì lâu ngày ở trong cung điện rất buồn chán. Ngài thấy một người phụ nữ đang sinh một đứa bé bên lề đường. Cô ta đang khóc lóc than vãn trong cơn quặn đau. Thái tử hỏi Xa-nặc, “Điều gì vậy? Sao cô ta khóc lóc đau đớn như thế?” Khi Xa-nặc giải thích xong, Thái tử xúc động và nhận ra rằng sự sinh nở có liên quan rất nhiều đến cái khổ.
Ngày hôm sau họ cùng đi về cổng thành phía nam. Thái tử thấy một lão già. Đầu ông ta lắc lư, mắt mờ, răng đã rụng sạch, và hầu như không còn đi được. Thái tử hỏi Xa-nặc, “Người đó sao vậy?”
Người ấy quá già. Xa-nặc trả lời.... Người già như vậy đó sao! Thật là quá khổ.
Ngày thứ ba họ cùng đi về cổng thành phía tây, họ thấy một người đang mắc phải cơn bệnh rất ngặt nghèo. Thái tử hỏi Xa-nặc, “Tại sao thân thể người đó lại khủng khiếp như vậy ?” Xa-nặc trả lời, “Người ấy đang bị bệnh.”
Ngày thứ tư họ cùng đi về cổng thành phía bắc họ thấy một người vừa chết. Khi Thái tử hỏi về sự kiện nầy, Xa-nặc trình bày sự chấm dứt cuộc sống của con người–cái chết–là như vậy.
Thái tử choáng váng với các cảnh vừa thấy, SINH - LÃO - BỆNH - TỬ. Vào lúc đó, có một vị tỷ-khưu đắp y ca-sa đi qua, ngài hỏi: Ngài là ai?
Tôi là người xuất gia. Có nghĩa là sao?
Người đã từ bỏ cuộc sống gia đình, tu đạo, được gọi là tỷ-khưu. Họ xuất gia để mong thoát khỏi những cái khổ của sinh lão bệnh tử. Khi đã thể nhập vào Đạo, sẽ thấy không còn có sinh cũng như chẳng còn có diệt–nên chúng ta không còn bị rơi vào sinh hoặc chết, chúng ta có thể đạt được đạo quả.
Ngài có thể cho tôi biết làm sao để được xuất gia? Ngài có thể nhận tôi làm đệ tử được không?
Vị tỷ-khưu vốn là chư thiên từ cõi trời Tịnh cư –Heaven of Pure Dwelling. Thất nhân duyên đã chín muồi, vị ấy liền hoá thân để gặp Đức Phật Thích-ca Mâu-ni giữa đường. Khi Thái tử xin vị tỷ-khưu hãy làm thầy của mình thì vị tỷ-khưu liền buông gậy xuống đất và bay về trời. Thái tử không còn cách nào để học đạo và chẳng biết làm sao để xuất gia, nên chỉ còn cách trở về hoàng cung.
Lúc ấy, một vị thầy tướng số xem tướng mạo của Thái tử nói cho Vua rằng, “Trong vòng bảy ngày nữa nếu Thái tử không xuất gia, ngài sẽ làm một vị Chuyển luân thánh vương, ngài sẽ trị vì khắp các cõi nước trên thế gian. Việc bệ hạ cần làm là giữ Thái tử trong hoàng cung suốt bảy ngày sắp tới.”
Từ đó, vua Tịnh Phạn canh chừng và cắt phiên cho ngự lâm quân canh gác quanh hoàng cung, cắt đứt mọi phương tiện ra vào cung điện. Lệnh giới nghiêm được ban ra và không ai được ra vào hoàng cung. Như vậy Thái tử bị giam lỏng và canh chừng suốt mọi lúc. Với cách nầy, vua Tịnh Phạn hi vọng rằng con của ngài, Thái tử Tất-đạt-đa sẽ đạt được ngôi vị của một bậc Chuyển luân thánh vương.
Thái tử có thiện căn rất lớn, nên dù có bị canh chừng rất nghiêm ngặt, ngài vẫn không hề bối rối. Vua Tịnh Phạn cho dẫn đến cung điện của Thái tử rất nhiều phụ nữ đẹp. Nhưng thái tử vẫn xem họ với đôi mắt bàng quan, như là không thấy, như là không nghe....
Thế rồi vị thiên thần ở cõi trời Tịnh cư lại hiện ra bảo với Thái tử rằng, “Thái tử, ngài ham vui ngũ dục thế gian mà quên đi lời phát nguyện trong đời trước hay sao? Ngài có còn nhớ lời nguyện trong kiếp trước không?”
Thái tử Tất-đạt-đa trả lời, “Tôi không quên, nhưng nay tôi không biết phải làm sao để thực hiện lời nguyện ấy.”
Vị thiên thần ở cõi trời Tịnh cư lại nói, “Nếu ngài không quên lời nguyện, và vẫn còn ý định xuất gia thì tôi sẽ giúp ngài.”
Thái tử nói, “Thế thì rất hay!”
Thiên thần bảo Xa-nặc–có nghĩa là Ưu-ba-ly mà bây giờ chúng ta đang được đề cập đến–hãy chuẩn bị ngựa, rồi bảo Thái tử và Xa-nặc ra sau vườn hoàng cung để trốn đi. Lúc ấy, Tứ thiên vương xuất hiện, mỗi vị đỡ lấy một chân ngựa rồi nhấc bổng cả ngựa xe, Thái tử và Ưu-ba-ly lên không trung và bay theo. Họ vượt qua mây trời và cỡi sương mù đi xa hơn 3 do-tuần rồi dừng lại trong Núi Tuyết.
Thái tử tu tập ngay khi đến núi. (Nguồn: Kinh Lăng Nghiêm - Q5 - HT Tuyên Hóa giảng)
