Tham dục

PHẬT DẠY RẰNG: “MUỐN CHIẾN THẮNG CHÍNH MÌNH THÌ PHẢI LUÔN BIẾT TIẾT CHẾ THAM DỤC”.

Trong Kinh, Phật dạy rằng: _ “Muốn chiến thắng chính mình thì phải luôn biết tiếc chế tham dục”.

Người thế gian khi nghe đến 2 chữ “Tham dục” này thì liền nghĩ ngay đến sự ham thích sinh hoạt tình dục, điều này không sai tuy nhiên phạm vi quá nhỏ hẹp. Trong nhà Phật nói đến “Dục” tức là để chỉ cho tất cả những nhu cầu ham muốn của một cá nhân nào đó đối với bất kỳ người nào, bất lỳ vật nào. Cho nên, 2 chữ “Tham dục” ở đây có nghĩa là sự ưa thích mong muốn với nhu cầu ham muốn của chính mình.

Ví dục như: Có người rất thích ăn, họ luôn có nhu cầu về những món ăn ngon, nên họ thường bỏ rất nhiều thời gian trong ngày chỉ để nghĩ đến món ăn, để đi tìm món ăn và để ăn. Hoặc có người rất thích làm đẹp, họ thường bỏ ra rất nhiều thời gian và sức lực để trang điểm, để mua sắm áo quần…cốt để mọi người trông thấy họ đẹp hơn. Hoặc có người rất thích tiền tài, suốt ngày từ sáng đến tối chổ họ nghĩ là làm sao để lấy tiền từ túi của người khác bỏ vào túi của mình, hoặc họ luôn ra sức giữ gìn tiền của của mình sao cho không bị sứt mẻ mất……

Tiếc chế tham dục là con đường mà bất kỳ người nào muốn trở thành bậc Thánh Nhân đều phải đi qua. Đây cũng chính là nguyên tắc sống chuẩn mực của 1 bậc Thánh Nhân. Bởi vì chỉ khi nào con người biết tiếc chế tham dục thì khi đó họ mới đủ sáng suốt để nhận ra đúng-sai, thiện-ác, để từ đó mới có thể quản thúc chính mình đi theo con đường của chân lý.

Nếu mỗi người chúng ta hằng ngày có thể làm được thiểu dục tri túc, thì trong tâm chổ mong cầu đối với danh văn lợi dưỡng, đối với ngũ dục lục trần sẽ dần dần lợt lạt đi, theo đó cái tâm lo lắng được-mất cũng không còn. Khi đó tâm thức sẽ không bị các giặc phiền não như: Tham, sân, si, mạn thi nhau quấy phá, tâm dần đi đến chổ an Định. Tình thương đối với người và vật cũng dần được mở rộng ra, từ đây người này sẽ không còn sống cho riêng mình nữa, mà họ sống chan hoà với tất cả mọi người, mọi vật. Bản Ngã của họ theo thời gian sẽ dần dần mỏng nhạt đi, đến một thời gian nhất định nào đó họ sẽ tự tự nhiên nhiên hoà nhập vào Đại Ngã.

Con người sở dĩ thoát không khỏi cái lưới của khổ đau, đó là bởi vì họ có quá nhiều tham dục. Trong tâm, niệm niệm đều chỉ nghĩ đến những dục vọng, những nhu cầu của chính mình, và họ luôn tìm đủ mọi cách để thoả mãn những dục vọng, những nhu cầu này. Khi nhu cầu ham muốn không được thoả mãn thì họ liền cảm thấy hết sức đau khổ, chỉ muốn bằng mọi cách có thể thoát ra khỏi những đau khổ này. Nhưng khi những đau khổ đã đi qua thì họ lại tiếp tục nghĩ đến tham dục, trong tâm lại tiếp tục những ý niệm ham muốn. Cứ xoay vần như thế, họ luôn tự mâu thuẫn với chính mình, vì thế trách sao họ luôn gặp phải những khổ đau chứ? Để rồi chính mình ù ù cạt cạt mà lướt qua 1 kiếp người trong cái ngục tù của tham dục, mà chính mình chẳng hay chẳng biết.

Cho nên, bao lâu con người chưa đủ sáng suốt và quyết tâm để bức mình vượt ra khỏi ngục tù của tham dục, thì bấy lâu con người vẫn mãi đi trong bóng tối của vô minh tội lỗi. Cứ như thế thì biết đến bao giờ chính mình mới không còn khổ đau, biết đến bao giờ mới có thể nhìn thấy ánh sáng của chân lý, ánh sáng của giải thoát giác ngộ? Điều này há chẳng phải là rất đáng sợ hay sao? Như lời của Cổ Đức thường nói:

_ ” Đáng phải đọa lạc như thế nào thì vẫn phải đọa lạc như thế đó”.

A Di Đà Phật!